Có bao giờ bạn tự hỏi, liệu sự can thiệp của chính phủ vào thị trường chứng khoán truyền thống có thể soi sáng cách vận hành của những đợt “pump” do tổ chức lớn trong crypto không? Ngày 19 tháng 7 năm 2024, China Chengtong và China Guoxin tuyên bố chi hơn 600 tỷ nhân dân tệ để mua cổ phiếu A-Share, kết hợp với “khoản vay đặc biệt cho mua lại cổ phiếu” từ Ngân hàng Trung ương. Đây không chỉ là một sự kiện tài chính thông thường – nó phản ánh một mô hình phối hợp chính sách – tiền tệ - tài chính sâu sắc, mà nếu áp dụng vào thế giới blockchain, chúng ta sẽ thấy những tương đồng đáng ngạc nhiên. Là một Layer2 Research Lead đã từng đào sâu mã nguồn và cơ chế giao thức suốt 7 năm, tôi nhận ra rằng cách các quỹ đầu tư lớn và các DAO can thiệp vào thị trường token cũng đang dần hình thành một cấu trúc giống hệt, nhưng với mức độ minh bạch và phức tạp hoàn toàn khác.
Bối cảnh của can thiệp truyền thống: Trung Quốc đang đối mặt với áp lực giảm phát tài sản, nhu cầu nội địa yếu và thị trường chứng khoán giảm sâu. Các nhà hoạch định chính sách quyết định sử dụng một công cụ ít phổ biến: cho phép các tập đoàn nhà nước vay vốn từ Ngân hàng Trung ương với lãi suất thấp để mua cổ phiếu của chính các công ty nhà nước và các quỹ ETF công nghệ. Điều này tạo ra một cú sốc cung cầu trực tiếp – tiền được bơm vào hệ thống mà không qua ngân hàng thương mại hay tín dụng tiêu dùng. Phân tích của tôi từ bài báo gốc cho thấy đây là một dạng “nới lỏng định lượng có mục tiêu” (targeted QE), nơi tiền được tạo ra để mua tài sản cụ thể thay vì trái phiếu chính phủ. Trong thế giới crypto, chúng ta cũng thấy các cơ chế tương tự: ví dụ, khi một dự án quyết định mua lại token của mình từ thị trường mở bằng quỹ dự trữ, hoặc khi một DAO bỏ phiếu để chi tiêu từ kho bạc nhằm hỗ trợ giá token. Nhưng điểm khác biệt lớn là ở tính minh bạch: trong crypto, mọi giao dịch đều có thể theo dõi trên on-chain, trong khi ở A-Share, quy trình cho vay và mua bán vẫn còn mờ mịt.
Cốt lõi kỹ thuật: Hãy xem xét cơ chế “khoản vay mua lại cổ phiếu” (stock repurchase and special loan). Về bản chất, Ngân hàng Trung ương mở ra một hạn mức tín dụng cho hai tập đoàn nhà nước, với lãi suất ưu đãi, để họ dùng số tiền đó mua cổ phiếu blue-chip và ETF. Điều này làm tăng nhu cầu mà không cần sự đồng thuận của thị trường tự do. Nếu nhìn vào DeFi, chúng ta có thể so sánh với các giao thức cho vay như Aave hay Compound: một quỹ lớn có thể vay USDC từ giao thức, sau đó dùng số USDC đó mua token của chính dự án. Nhưng trong DeFi, khoản vay phải có tài sản thế chấp vượt quá khoản vay, còn ở đây, khoản vay của Trung Quốc được bảo lãnh bởi chính phủ – tức là cho vay dựa trên uy tín, không cần collateral. Đây là một rủi ro tín dụng khổng lồ, giống như việc một giao thức cho vay không có over-collateralization. Trong crypto, chúng ta đã thấy hậu quả của việc này khi các nền tảng tập trung như Celsius hay FTX cho vay không thế chấp dựa trên uy tín. Vậy nên, mặc dù hành động của Trung Quốc có vẻ mạnh mẽ trong ngắn hạn, nó tiềm ẩn tương tự rủi ro tương tự: nếu thị trường tiếp tục giảm, các khoản vay sẽ trở thành nợ xấu, và cuối cùng gánh nặng đổ lên vai người nộp thuế. Dựa trên kinh nghiệm audit của tôi, những mô hình “cho vay dựa trên danh tiếng” thường kết thúc trong sự sụp đổ khi niềm tin biến mất.
Góc nhìn phản trực giác: Nhiều người trong cộng đồng crypto tin rằng các can thiệp của chính phủ là xấu, và thị trường phi tập trung sẽ tự điều chỉnh tốt hơn. Nhưng hãy nhìn vào thực tế: sự can thiệp từ các quỹ ETF Bitcoin gần đây – mỗi khi một quỹ mua vào một lượng lớn, giá tăng. Điều đó khác gì với hành động của China Guoxin? Chỉ khác ở chỗ ETF mua dựa trên quyết định của nhà đầu tư, còn ở đây là quyết định của nhà nước. Vậy nếu một chính phủ nào đó quyết định mua Bitcoin thông qua một quỹ quốc gia, thì đó là can thiệp hay chỉ là đầu tư? Ranh giới mong manh hơn chúng ta nghĩ. Điều mù mờ trong sự kiện Trung Quốc là họ không nói rõ họ sẽ mua bao nhiêu, trong bao lâu, và tiền lấy từ đâu chính xác. Trong crypto, mọi dự án đều công bố chi tiết kế hoạch mua lại hoặc token burn, vì nếu không, cộng đồng sẽ mất niềm tin. Chính sự minh bạch trong cơ chế là điểm mạnh của blockchain so với tài chính truyền thống, nhưng nếu áp dụng cùng một logic can thiệp, thì crypto sẽ phải đối mặt với câu hỏi tương tự: ai kiểm soát các quỹ dự trữ và liệu chúng có được dùng để thao túng giá không?

Takeaway: Sự kiện này gợi ý rằng chúng ta – những nhà nghiên cứu Layer2 – nên xem xét kỹ lưỡng các cơ chế “market making” và “token buyback” của các dự án lớn. Nếu chúng được tài trợ bằng các khoản vay không thế chấp từ các quỹ dự trữ của DAO, thì rủi ro tín dụng là có thật. Trong một thị trường đi ngang như hiện tại, việc các quỹ lớn (dù là quốc gia hay tổ chức) tiến hành can thiệp để giữ giá có thể tạo ra một “sàn nhân tạo” – nhưng nếu dòng tiền ngừng, sàn sẽ vỡ. Vậy, liệu chúng ta có đang đứng trước một “lớp trôi nổi” của các can thiệp tương tự trong crypto, chỉ khác là trên chuỗi? Câu trả lời, tôi cho là có, và chúng ta cần các công cụ phân tích on-chain mới để phát hiện chúng.
